Các bác thợ rèn nhúng dao đang nóng đỏ vào nước để làm gì?

June 21, 2017 Leave a comment

Các bác thợ rèn là những nhà luyện kim bậc thầy. Họ chế tạo từ những vật dụng hàng ngày như dao, kéo, nông cụ,…cho đến những tuyệt tác như những thanh kiếm của các Samurai Nhật Bản nổi tiếng sắc bén hay thanh gươm Damascus hàng nghìn năm mà vẫn tồn tại. Thực tế thì những thợ rèn đầu tiên được coi như những thủy tổ của ngành cơ khí luyện kim.

Chắc hẳn chúng ta đã có lần nhìn thấy – trực tiếp hay qua sách báo, truyền hình – khi rèn dao, các bác thợ rèn thường nung đỏ dao rồi nhúng vào chậu nước lạnh. Làm như vậy nhằm mục đích gì? Rất nhiều người trong chúng ta biết rằng, đó là thao tác “tôi” sắt (thép) để dao trở nên cứng cáp và sắc bén hơn. Nhưng hầu hết chúng ta không biết những gì xảy ra trong quá trình “nung đỏ – bỏ nước” ấy.

Khoa học về xử lý kim loại (thuộc luyện kim) gọi đó là thao tác “tôi” thép. Trong quá trình này, thép (con dao) được nung nóng lên nhiệt độ cao (khoảng trên 730 độ C – 800 độ C với đa số thép làm dao). Ở nhiệt độ cao này, sẽ có biến đổi về cấu trúc bên trong khối thép, toàn bộ khối vật liệu được nung nóng sẽ có cấu trúc đồng nhất và mềm dẻo mang tên là Austenite (gọi theo tên nhà khoa học Austen). Người ta sẽ giữ khối thép trong lò than một lúc đủ lâu để toàn bộ khối thép chuyển biến hết về cấu trúc bên trong. Khi nhúng cả khối thép đang nóng đỏ như vậy vào nước lạnh, do nhiệt độ giảm đột ngột, bên trong khối thép sẽ chuyển sang cấu trúc có tên Martensite, là cấu trúc gồm các hình kim, có độ cứng rất cao. Vì lý do đó, dao thép sau khi “nung đỏ – bỏ nước” sẽ có độ cứng cao hơn rất nhiều so với bình thường và dĩ nhiên là sắc bén hơn.

Các công nghệ dùng nhiệt (nung nóng, làm nguội) để thay đổi tính chất vật liệu được nghiên cứu trong ngành “Nhiệt luyện” – một phần của Luyện kim & Kỹ thuật vật liệu hiện đại. Tất nhiên, các công nghệ Nhiệt luyện này được áp dụng không chỉ cho dao của bác thợ rèn mà cho hầu hết các vật phẩm của ngành cơ khí phục vụ đời sống của chúng ta: các chi tiết của xe máy, ô tô, máy móc công nghiệp,…

tho-ren-cuoi-cung-ha-noi

Còn rất nhiều khía cạnh khoa học trong quá trình rèn dao, ví dụ như vừa nung nóng vừa dùng búa đập lên dao. Việc này ngoài mục đích tạo hình dao, còn làm cho các hạt thép trong con dao “nhỏ” đi và khiến dao có độ bền cao hơn. Kỹ thuật hiện đại có hẳn một mảng nghiên cứu về các phương pháp này, gọi là “cơ – nhiệt luyện” (Kết hợp gia công cơ và nhiệt để cải thiện độ bền cho thép)

Và, các bác thợ rèn có kinh nghiệm biết rất rõ loại thép nào có thể tôi cứng, loại nào không thể tôi cứng dù có nung nóng đến độ nào đi nữa, họ cũng biết nên nung đến mức độ nào, giữ trong lò than bao lâu đối với các loại thép khác nhau. Những người lâu năm thậm chí chỉ cần nhìn ngọn lửa cũng biết bao nhiêu độ hoặc gõ vào thanh thép là biết có thể rèn ra dao sắc hay không.

Họ đúng là những bậc thầy về luyện kim

Nova @ MES Lab.

Categories: BLOGGER

Ná Cao Su

Để làm cái ná cần có hai sơi dây cao su. Thời trước cao su hiếm lắm. Có lần tôi phải bắt trộm con gà nòi con của ông tôi đem đổi cho thằng cha cắt dép lốp ngồi ở chợ Đầu Cầu. Cột dây vào gọng ná cũng là việc rất khó. Cột sao cho hai sợi dây thun căng ra thật đều thì viên đạn bay mới thẳng, trúng đích. Lại còn phải kiếm miếng da bọc. Cuối cùng là công việc nhặt đạn. Đạn là sỏi, cố tìm sao cho được những viên sỏi tròn, vừa tay, cỡ lớn hơn hòn bi ve một chút. Hồi ấy bọn tôi nhặt sỏi ở bến sông, và thường cho vào túi quần sooc. Chẳng mấy chốc mà túi quần nào cũng rách cả. Mẹ tôi rất bực mình, về sau mẹ may cho cái túi đựng đạn. Có cái ná cao su đeo nơi cổ, bị đạn giắt lưng quần, vắt vẻo trên mình trâu trong buổi chiều lang thang. Đứng trên đồi nhìn hoàng hôn bao trùm cảnh vật, như chiếc áo choàng màu khói hương, một nỗi buồn nhẹ nhẹ dễ chịu làm sao!

Ban chim 1

Lúc mới bảy tám tuổi, chưa đủ sức kéo cái ná cao su thì tôi thường đi theo bọn lớn hơn giúp chúng nhặt đạn, tìm chim và nếu chúng bắn con chim chết rơi trong bụi thì bọn nhỏ chúng tôi chui vào lấy. Rủi con chim rơi vào vườn người khác bọn lớn sợ chó không dám vào bọn nhỏ chúng tôi chui vào nhặt hộ. Đây là thời kì tập sự để trở thành chàng thợ săn. Trong mấy năm đó tôi học được thật nhiều bài học quí giá. Tôi biết được tập tính của từng loại chim. Và tôi cũng nghiễm nhiên trở thành nhà động vật học, ngành điểu học. Những buổi trưa đứng gió, trời nắng gay gắt, ánh mặt trời sau kẻ lá, đứng dưới nhìn lên phải nhận ra cái bụng lông trắng của con chim. Khó hơn cả là những lúc gió to cành lá vật vã rung động phải biết chú chim nhảy nhót nơi nào và phải bắn thật nhanh, bắn linh tính, không cần nhắm, và nhất là phải có tài thiện xạ. Hạ một chú chim sâu bé như cái hạt mít trên ngọn cây thông cao đung đưa trong gió không phải dễ, mặc dù có hạ được, thịt chú chim không đủ một miếng ăn. Thế nhưng bọn tôi phải làm sao có được thành tích đó để cho bọn kia nể phục và chấp nhận cho vào hội săn.

Cái ná cao su chỉ là một thứ vũ khí trẻ con thô sơ. Nhưng chúng tôi bắn tất. Bạ con gì cũng bắn, chó mèo, gà, vịt, thỏ, heo, và cả trâu bò…Nói nghe thì ghê gớm lắm, nhưng với cái ná cao su và ở tuổi chúng tôi thì hạ được anh chào mào, chị sè sẻ chẳng phải là chuyện dễ dàng. Tuy lúc nào, ở đâu cũng kè kè cái ná bên mình, nhưng năm thì mười họa mới bắn được con chim bé tẹo, nướng đem chia mỗi đứa không đủ nhét kẽ răng. Mỗi khi ăn chúng tôi cố nhai thật chậm thưởng thức, nhấm nháp cái chiến công hiển hách và cái chiến lợi phẩm vô cùng quí giá đó.

Sung_cao_su

Tôi cũng nghiệm ra rằng thường những con vật mà chúng tôi hạ được, đều khờ khạo, già nua, chậm chạp hơn đồng loại. Có thể nói như những nhà khoa học bây giờ thì sự bắn chim của bọn trẻ con chúng tôi không gây hại mà còn làm tốt cho môi trường, giống như hổ báo thịt những con thú già thú bệnh, làm vệ sinh môi trường.

So với khẩu súng hơi bây giờ thì cái ná cao su là thứ vũ khí thô sơ, không chút chính xác. Với khẩu súng hơi, nếu con chim chịu đứng yên vài giây và trong một khoảng cách mưới mét thì chắc chắn nộp mạng. Cây súng cao su không bao giờ được như thế. Nó là một dụng cụ không chính xác, tất cả nhờ tài năng của người bắn hay bắn dở, một ít may mắn và giống như người nghệ sĩ với cây đàn, khi hay khi dở.

 

[Blogger]

Categories: BLOGGER

Kim Sinh Duyên–Duyên Kiếp Này–Tình Nghĩa Huynh Đệ

 

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật của 3 Anh em trọng tình trọng nghĩa nhất ở khu chợ đó những năm 1897. Có 3 anh em mồ côi cha mẹ sống ở Tứ Xuyên – Trung Quốc. Anh chàng bé lùn và nhút nhát nhất có tên là Kha Trọng, người lực lưỡng sống hết mình vì bạn bè mang tên Mạnh Lương, chàng lãng tử có mái tóc dài và lạnh lùng nhất luôn luôn nở trên môi 1 nụ cười là Diệp Tiêu. Ba người họ từ bé đã lớn lên cùng nhau, sống chết có nhau. Những trận đòn của người lớn đã khiến họ đoàn kết và nương tựa cùng nhau thân thiết hơn cả những người Anh Em ruột thịt.

Bộ ba ngày càng trưởng thành. Diệp Tiêu và Mạnh Lương cùng thích 1 cô bé Khả Uyển…. Mạnh Lương vì bạn mà gạt bỏ mối tình này, gián tiếp giúp bạn mình và Khả Uyển đến với nhau. Họ chia sẻ với nhau từ bát cơm, điếu thuốc..

Trong 1 lần Mạnh Lương đi mua thuốc. Đã bị nhóm đâm chém Nghĩa Hỏa Đoàn từng nhiều lần xích mích đã rắc tâm âm mưu trả thù. Vì không có Mạnh Lương , Kha Trọng không có chút võ công nào, 1 mình Diệp Tiêu không thể chống lại nhóm quân quá lớn này. Kết quả Kha Trọng phải chết dưới tay của Nghĩa Hỏa Đoàn. Khi Mạnh Lương trở về đã thấy Kha Trọng đang hấp hối. Anh mồi thuốc cho người Anh em và Kha Trọng đã chút hơi thở cuối cùng Xe cảnh sát đến vì nhìn vào hiện trường lập tức 1 trong 2 người là Mạnh Lương và Diệp Tiêu ở đó sẽ bị truy là kẻ sát nhân Mạnh Lương đã vào tù thay Diệp Tiêu.

17 năm sau… Lúc này Diệp Tiêu đang là 1 giám đốc lớn, anh cùng Khả Uyển làm đám cưới. Nghe tin Mạnh Lương ra tù, Khả Uyển đã lập tức đến đi cùng anh đến thăm mộ Kha Trọng. Đưa tờ giấy có ghi số điện thoại của chồng mình và dúi vào tay Mạnh Lương Nhưng khi Mạnh Lương gọi đến số đó thì Diệp Tiêu không muốn bắt máy. Vì sợ Mạnh Lương dính vào vụ làm ăn nguy hiểm của anh, nên anh đã nén đau lấy lí do là không muốn gặp lại người bạn xưa. Anh đưa 1 khoản tiền vô cùng lớn cho vợ mình nhờ cô đưa đến cho Mạnh Lương. …. Bảo anh ta hãy quên hết tất cả và đi một nơi thật xa. Mạnh Lương nghe xong những lời này anh rơi nước mắt không nhận số tiền và làm nghề bơm vá xe sống qua ngày

Nhưng số mệnh đã định. AE thì vẫn phải luôn bên nhau trong lần đi đàm phán Diệp Tiêu đã bị nhóm đánh thuê của Trọng Minh sát hại để chiếm đoạt cổ phần trog công ty. Khả Uyển chạy tất tưởi đến chỗ Mạnh Lương cầu cứu Không để tâm bị bạn phản bội anh đạp xe hết sức đến chỗ Diệp Tiêu cùng bạn chốg lại bọn côn đồ. Diệp Tiêu cùng Mạnh Lương 1 lúc đánh tan quân đánh thuê của Trọng Minh Đến lúc này hai người mới hiểu ra và rút cây sáo mà mình luôn mang bên cạnh Nhưng không may Mạnh Lương bị trúng đạn.Trước khi ra đi Anh cất lên tiếng cuối cùng: – “Kiếp sau mong rằng 3 chúng ta vẫn là Anh em”

Categories: MUSIC

Thói Đời – NS Trúc Phương

Không tiền bạc và không một ai thân quen ở đô thành Sài Gòn, ban đầu Trúc Phương ở trọ trong nhà một gia đình giàu có bên Gia Định và dạy nhạc cho cô con gái của chủ nhà. Không bao lâu sau thì cô gái này đã yêu chàng nhạc sĩ nghèo tạm trú trong nhà, vì con tim cô ta đã dần dần rung động trước tài năng của Trúc Phương. Biết được chuyện này, ba mẹ của cô gái bèn đuổi Trúc Phương đi nơi khác. Sau chuyện tình ngang trái này, Trúc Phương càng tự học thêm về âm nhạc và càng sáng tác hăng hơn. Nhưng những bài hát sau này lại nghiêng về chủ đề tình yêu đôi lứa với những nghịch cảnh chia lià.

Trúc Phương sáng tác rất dễ dàng, nhưng với bản tính trầm lặng, bi quan và khép kín sau những cuộc tình dang dỡ, những bài hát sau này của ông thường mang âm điệu u buồn, thê lương như phảng phất nỗi sầu của cổ nhạc miền Nam. Nổi tiếng nhất là “Nửa Đêm Ngoài Phố” với tiếng hát liêu trai Thanh Thúy. Sau đó là “Buồn Trong Kỷ Niệm” với những câu hát đớn đau, buốt nhói tim gan người nghe như “Đường vào tình yêu có trăm lần vui, có vạn lần buồn. Đôi khi nhầm lẫn đánh mất ân tình cũ, có đau chỉ thế, tiếc thương chỉ thế. Khi hai mơ ước không chung lối về …”. Có người cho là bài hát này ông đã viết ra sau khi bị thất tình một cô ca sĩ lừng danh thời đó.

NSTrucPhuong

Nhạc của Trúc Phương có một giai điệu rất đặc biệt của riêng ông, mà khó lầm lẫn với người khác được.Nhạc của ông có âm hưởng cổ nhạc miền nam,Nó có vẻ trầm buồn, ray rức, ưu tư trước thời cuộc dạo đó (là chiến tranh triền miên) và buồn phiền vì những mối tình dang dở, trái ngang. Nên khi soạn hòa âm cho những bài hát của Trúc Phương, nhạc sĩ hòa âm phải sử dụng ít nhất là một trong vài loại nhạc khí cổ truyền của miền Nam như đàn bầu, đàn tranh, hay đàn cò (hoặc violon) thì mới có thể diễn tả hết cái hay của giòng nhạc Trúc Phương và người nghe lại càng thấm thía với nỗi muộn phiền, nhức nhối tim gan của ông sau này.

Điều trớ trêu là tuy tên tuổi và tài năng sáng chói, nổi bật so với những người viết nhạc thời bấy giờ, nhưng tình duyên của nhạc sĩ Trúc Phương thì vô cùng lận đận. Khoảng năm 1970, Trúc Phương được một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, cao sang đài các đem lòng yêu thương ông, do sự rung cảm truyền đạt từ tài năng và những tác phẩm tuyệt vời của ông. Kết cuộc là cả hai đã nên duyên chồng vợ. Tuy sống trong cảnh nghèo nàn, nhưng đời sống của họ rất là nghệ sĩ. Đó là những năm tháng hạnh phúc nhất trong cuộc đời của Trúc Phương và sức sáng tạo nghệ thuật của ông càng sung mãn hơn bao giờ hết với hàng chục bài hát ra đời mỗi năm. Nhưng niềm vui của đôi uyên ương này lại không kéo dài được lâu bền. Bởi vì sau một thời gian chung sống với nhau, những tình cảm ban đầu trở nên phai lạt dần theo năm tháng và hai người đã lặng lẽ chia tay nhau. Câu hát ngày nào lại rơi đúng vào trường hợp này “khi hai mơ ước đã không cùng chung hướng về” và “đường vào tình yêu có trăm lần vui, nhưng có vạn lần buồn” ? Giờ thì nhạc sĩ Trúc Phương âm thầm đau khổ trong cô đơn và lại vùi đầu vào men rượu để sáng tác thêm nhiều bài hát trong nỗi đau thương cùng cực, pha chút chán chường cho nhân tình thế thái.

Bạn bè thường gặp ông ngồi yên lặng bên những ly rượu nơi một quán nhỏ ở đường Tô Hiến Thành, quận 10, gần nhà của ông. Có lẽ đó là một cách làm cho nhạc sĩ tạm quên đi những cay đắng của tình đời. Đó cũng chính là lúc bài hát “Thói Đời” được sáng tác với những câu như “Bạn quên ta, tình cũng quên ta, nên chung thân ta giận cuộc đời, soi bóng mình bằng gương vỡ nát, nghe xót xa ngùi lên tròng mắt”… và “Người yêu ta rồi cũng xa ta … “Cỏ ưu tư” buồn phiền lên xám môi …”. Thực ra phải nói là “cỏ tương tư” tức “tương tư thảo” là tên gọi văn hoa của thuốc lá. Khi những người đang yêu nhau, nhớ nhau, hẹn hò nhau thì châm điếu thuốc thả khói mơ màng, nhìn rất thơ mộng và nghệ sĩ [ngó trên tay thuốc lá cháy lụi dần, anh nói khẽ gớm sao mà nhớ thế (Hồ Dzếnh)]. Nhưng đối với Trúc Phương trong “Thói Đời” thì điếu thuốc lá “cỏ tương tư” lại biến thành ra “cỏ ưu tư” làm cho đôi môi trở nên màu xám xịt qua những nỗi đau thương, nhung nhớ ngập tràn. Những giọt rượu nồng của cõi “trần ai” này lại càng gợi thêm “niềm cay đắng” để cho nỗi ưu tư “in đậm đường trần” và ông đã than thở “mình còn ai đâu để vui ? khi trót sa vũng lầy nhân thế ”?

Bài hát “Thói Ðời” đã gây xúc động cho hàng triệu con tim cùng chung số phận nghiệt ngã của cuộc đời. Với riêng bản thân Trúc Phương thì “Thói Đời” lại như là một lời tiên tri thật chính xác cho quãng đời còn lại của ông suốt gần 25 năm sau đó (1971-1995).

Categories: MUSIC

Việc

Trên đời này có 3 việc :

Việc của bản thân
Việc của người khác
Việc của ông trời.

Chúng ta thường buồn phiền là do : quên mất việc bản thân, thích xen vào việc người khác và lo lắng về việc của ông trời.

Muốn vui vẻ rất đơn giản, chỉ cần : Làm tốt việc của bản thân, đừng xen vào việc người khác và đừng nghĩ việc của ông trời !

Những chuyện gì mình hiểu biết hãy nói. Những chuyện gì chỉ nghe nói và đoán mò thì đừng tham gia vào để tránh điều thị phi cho người khác và cả bản thân mình.

Categories: HIEU'S BLOG

Thiên đàng đã mất

April 20, 2017 Leave a comment

Nghe bài hát : http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/thien-dang-da-mat-tuan-anh.aTbJ2A6r4tJL.html

Em…có nhớ gì không khi hoàng hôn tắt nắng? Bóng con đò chiều đưa tiễn khách sang sông
Để lại sau lưng cả khung trời kỉ niệm Kỉ niệm của một thời chan chứa yêu thương !!

Anh…giờ lang thang trên ngõ vắng, một mình đếm bước hoang vu. Song hành với chiếc lá ngậm ngùi rơi…ngậm ngùi khóc, cho đóa tình đang chớm đã vội tàn…

Đêm nay..anh lại một mình bên khung cửa, cánh hồng sau vườn sao sầu úa đẫm tương tư…!!!!

Long lanh một thoáng mơ màng… Ôi..những giọt sương đêm đã 1 lần động lại thành hồ. Hồ nước mắt trong từng cánh xếp ấp ủ lá yêu thương Giờ đã cạn khô..cạn khô như tình mình… Như điếu thuốc đã tàn dần đến góc cuối ngón tay đã không còn hơi nóng.. Như cốc rượu cay đã không còn đủ men nồng làm kẻ cô đơn say lúy túy…

Chỉ còn lại chất cường toan.. Làm băng hoại trí nhớ ..để thôi thúc quên lãng miệt mài..
Để không còn nhớ..không còn thương.. Không còn tiếc về một cõi thiên đàn…. Ôi..thiên đàng đã mất…em ơi…!!!!

Categories: MUSIC

Zái mít !!!

March 27, 2017 Leave a comment

Ai đã từng sinh ra và lớn lên từ miền quê hẳn sẽ đi qua tuổi thơ bằng những ngọt ngào của dòng sông quê mẹ, bằng mùi thơm ngái của cánh đồng mùa ải, bằng những mặn chát, cay nồng của bát muối ớt chấm với quả dại. Chả biết từ đâu mà người ta đặt tên rồi gọi là zái mít.

89077062

Zái mít mọc ra từ thân mít nhưng không phát triển thành quả. Khi còn non zái mít chỉ là một cục xanh lè. Zái mít cũng chín, khi chín zái chuyển sang màu vàng nâu, phủ đầy lớp phấn trắng li ti và có mùi thơm nhẹ (nhưng không phải mùi của quả mít chín).

Mỗi độ tháng ba về, trời lành lạnh, mưa xuân lất phất là zái chín rộ nhất. Ấy là khi lũ trẻ trốn nhà rủ nhau đi kiếm zái mít về ăn. Chỉ nghe tiếng ríu rít, thì thào ngoài đầu ngõ là người lớn phải canh chừng. Vì chúng không chỉ lấy zái mà biết đâu có đứa láo cá là bẻ luôn cả quả mít non (quả mít non ăn ngon hơn zái, đỡ chát hơn).

dai mit

Bẻ một zái, quyệt mấy cái vào vạt áo cho hết lớp phấn bên ngoài, chấm vào bát muối ớt, cắn một miếng… chát lịm!. Hạt muối tan quện vào lưỡi cùng vị cay xè của ớt khiến nước trong miệng trào ra, trào ra như để nuốt trôi miếng zái chát nghẹn. Không đứa nào khen ngon. Nhưng tất cả đều hỉ hả với chiến lợi phẩm vừa thu được.

Năm qua đi, tháng qua đi. Con người mỗi lớn. Cây trong trong vườn vẫn còn đó, nhiều lên, mà người thì đã đi xa, đời sống khác đi. Không mấy ai còn nhớ tới cây mít vẫn quả non, vẫn zái – rơi đầy gốc – như tuổi thơ mỗi người đã đánh rơi, còn in dấu vết chân non.

Rồi một ngày tìm về ta bỗng thấy tuổi thơ mình đánh rơi đâu đó – dưới gốc mít già.

Zái mít, ai đã ăn và có nhớ…?

[BLOGGER]

Categories: BLOGGER